Những chú ngựa ô trong lịch sử CK Champions League
Monday, May 5, 2014
Nhân sự kiện Atletico vào
tới chung kết Champions League, xin được điểm lại những đội bóng từng
gây bất ngờ ở giải này từ năm 1995 - năm đạo luật Bosman ra đời.
Kể từ khi đạo luật Bosman ra đời vào năm 1995, Champions League
không còn như trước nữa. Đạo luật này khiến cho khoảng cách giàu nghèo
giữa các câu lạc bộ bị đẩy đi quá xa. Giờ đây, hầu như tất cả các ngôi
sao trên sân cỏ đều tới phục vụ cho những đội bóng lắm tiền nhiều của và
các đội bóng nghèo chỉ biết “bán lúa non”, “lấy ngắn nuôi dài” mà không
trông chờ nhiều vào việc vươn lên tầm cao châu lục. Vì thế, kể từ năm
1995 tới nay đã 19 năm trôi qua mà chỉ có 18 đội lọt vào tới trận chung
kết (trong khi con số tối đa có thể là 38).
Jean-Marc Bosman - người đàn ông làm thay đổ bóng đá thế giới
Tuy nhiên, bất ngờ luôn là một phần của
bóng đá.
Mặc dù những đội bóng “nhược tiểu”, những “chàng David” luôn gặp muôn
vàn khó khăn khi phải đối đầu với những “ông lớn”, những “Goliath” nhưng
cứ vài năm lại có một đội bóng gây bất ngời lớn cho người hâm mộ. Họ
thường chinh chiến bằng những đội hình rẻ tiền, nhiều cầu thủ trẻ và cả
một số cầu thủ “hết date” nhưng với sự kiên cường, họ vẫn vượt qua hết
đội này đến đội khác để lọt vào tới trận cuối cùng của giải đấu. Trước
trận chung kết Champions League năm nay giữa “nhược tiểu” Atletico
Madrid và “ông kẹ” Real Madrid, hãy cùng nhìn lại những đội bóng đã làm
nên điều kỳ diệu ở Champions League kể từ khi đạo luật Bosman ra đời.
Valencia năm 2000 và 2001
Trước khi giành cúp Nhà vua Tây Ban Nha
vào năm 1999, Valencia có tới 19 năm không hề đạt được bất kỳ một danh
hiệu nào. Đầu mùa giải 1999-2000, đội bóng có huấn luyện viên mới là
Hector Cuper, một người Argentina chưa có danh tiếng ở châu Âu. Ông
trọng dụng những “ông già” như Canizares (khi đó 31 tuổi), Angloma (khi
đó 35 tuổi) hay những cầu thủ chưa bao giờ được xem là ngôi sao như
Mendieta. Nhưng cùng với chiến thuật phòng ngự phản công khắc khổ được
đẩy lên đến đỉnh cao, Valencia năm đó cầm hòa với Bayern Munich, thắng
PSV Eindhoven, Lazio và cả Barcelona để vào tới trận chung kết. Ở đó, họ
gặp đội bóng đồng hương Real Madrid và để thua với tỉ số 3-0.
Đội hình Valencia năm 2000
Năm tiếp theo, thầy trò ông Cuper cũng
lặp lại được thành tích tương tự sau khi loại Arsenal, Leed United và
chỉ để thua Bayern Munich ở trận chung kết trên chấm 11m.
Bayer Leverkusen năm 2002
6 năm sau khi phải đối mặt với cuộc
chiến chống xuống hạng ở Bundesliga, Bayer Leverkusen đã có những bước
tiến vượt bậc. Họ liên tục có mặt trong top 4 Bundesliga từ năm 1997 tới
năm 2002. Tuy nhiên những thành tích đó không giúp họ có được cái nhìn
trọng thị từ các đội bóng dự Champions League.
Năm 2002, họ chỉ có được tấm vé dự vòng
bảng Champions League sau khi giành chiến thắng ở vòng sơ loại. Năm đó,
trong đội hình của họ chỉ có hai ngôi sao thực sự là Michael Ballack và
Lucio. (Berbatov năm đó mới 21 tuổi và chưa kịp tỏa sáng còn Ze Roberto
chưa bao giờ được xem là ngôi sao đẳng cấp thế giới). Họ đã “gây sốc”
cho toàn bộ người hâm mộ bóng đá khi lần lượt loại 3 “ông kẹ” của bóng
đá Anh là Arsenal (ở vòng đấu bảng thứ 2), Liverpool (ở vòng tứ kết) và Manchester United (ở vòng bán kết).
Đội hình Bayern Leverkusen năm 2002
Trong trận chung kết, họ phải đối đầu
với “dải ngân hà” Real Madrid, đội bóng có vài cầu thủ có giá trị lớn
hơn cả đội bóng của họ. Họ thất bại với tỷ số 2-1 nhưng giới chuyên môn
nhận định đó là một trong số những trận chung kết Champions League có
chất lượng chuyên môn cao nhất kể từ năm 1992.
AS Monaco năm 2004
Kể từ khi Champions League còn có tên là
cúp C1, Pháp chưa bao giờ là một thế lực ở giải đấu này. Họ mới 1 lần
đăng quang vào năm 1992 với Olympic Marseille của nhà tài phiệt tai
tiếng Bernard Tapie.
Với AS Monaco, năm 2004 họ được dẫn dắt
bởi vị huấn luyện viên rất trẻ và ít kinh nghiệm huấn luyện là Didier
Deschamps. Tên tuổi nổi bật nhất trong đội hình chính là tiền đạo “hàng
thải” của Real Madrid là Morientes. Vì thế, họ không được coi trọng ở
Champions League 2004. Nhưng thầy trò ông Deschamps đã gây ngạc nhiên
cho tất cả khi đánh bại Eindhoven, Chelsea và cả Real Madrid để lọt vào
tới trận chung kết. Ở trận chung kết, họ chịu thúc thủ trước Porto của
Người đặc biệt Mourinho với tỉ số 3-0.
Morientes là cánh chim đầu đàn ở Monaco năm 2004
Porto năm 2004
Mặc dù là một thế lực ở Bồ Đào Nha nhưng
Porto không được đánh giá cao ở châu Âu. Họ giống như một trạm chung
chuyển của các cầu thủ Nam Mỹ trước khi cập bến các câu lạc bộ hàng đầu
khác của lục địa già. Vì thế, trong đội hình của họ phần lớn là các cầu
thủ còn non kinh nghiệm hoặc các cầu thủ hết “đát” ở những câu lạc bộ
lớn khác. Nhưng vào năm 2004, họ đã trình làng 2 ngôi sao mới ở tầm thế
giới là tiền vệ Deco và huấn luyện viên Mourinho. Họ đánh bại Man Utd
với tổng tỉ số 3-2 sau 2 lượt trận. Bên cạnh đó, họ loại cả 2 đội bóng
Pháp là Marseille và Lyon để tiến vào trận chung kết với một câu lạc bộ
Pháp khác là Monaco. Ở trận đấu này, họ thắng nốt Monaco 3-0 và giành
chức vô địch Champions League.
Deco và các đồng đội giương cao chiếc cúp vô địch năm 2004
Borussia Dortmund năm 2013
Chín năm sau khi Porto gặp Monaco ở
chung kết Champions League mới lại có 1 đội bóng “ngựa ô” vào tới chung
kết giải đấu này. Đó là Borussia Dortmund. Với ngân sách ít ỏi, trong
vài năm trước đó, họ không thể giữ chân những ngôi sao sáng nhất của
mình là Kagawa hay Nuri Sahin. Nhưng đoàn quân của ông Klopp vẫn gây bất
ngờ lớn với việc đánh bại gã khổng lồ Real Madrid của Mourinho, Man
City của các ông chủ Ả Rập giàu có. Ở bán kết, họ một lần nữa đánh bại
Real của Mourinho để góp mặt trong trận chung kết với Bayern Munich. Tuy
nhiên, ở trận đấu cuối cùng của mùa giải, họ không thể vượt qua người
đồng hương Bayern, đành chịu thúc thủ với tỉ số 1-2.
Dortmund (áo vàng) đã có một mùa giải 2013 tuyệt vời
All comments [ 0 ]
Your comments